
Một thoáng buồn
rơi trong đáy ly
Nâu đen từng giọt
mãi kiên trì
Gió thốc khuê
phòng thêm vắng lạnh
Nàng xụân chưa kịp
trút xiêm y
Ta đứng ngoài hiên
nhuốm gió sương
Hẽm sâu tù đọng
nước triều cường
Nhà ai? Lâu lắm
rồi! Lâu lắm!
Không khéo ta
thành kẻ bất lương!
Vội vã quay về
trong bóng đêm
Đầu đường vang
vọng tiếng xe êm
Khuya khoắt nàng
về sau hoan lạc?
Nép mình ( Lỡ thấy
xót xa thêm!)
Có một mùa xuân
riêng của anh
Hoa xuân tàn rụng
xác xơ cành
Dáng xuân lầm lũi
buồn trong gió
Đợi người bên mộ
cỏ lên xanh!
09/1/2009

Em vô tư hồn nhiên như hoa cỏ
Anh vụng về rơi nước mắt long lanh
Hoa đẫm ướt giật mình hỏi khẽ:
Ai đang buồn; ai khóc, phải chăng anh?
Không ai nhớ lần đầu gặp gỡ
Chỉ mình anh ghi khắc trong lòng
Chỉ một thoáng bồi hồi đáng nhớ
Đến bây giờ thương nhớ đã mênh mông.
Nhưng anh vốn sợ điều ngang trái
Làm cánh hoa héo rũ bên đời
Nên nhiều lúc sống trong sợ hãi
Lòng dặn lòng: Mình biết, chỉ mình thôi...
Chờ thoáng mùa xuân trên gác trọ
Nằm nghe hương tóc nhớ trong chiều
Sánh bước bên đời em bước nhẹ
Vội vàng anh khuất lấp cô liêu
Bóng nhỏ hẽm dài mưa lầy lội
Đèn khuya hiu hắt nỗi mong chờ
Ổ khóa lạnh bàn tay giá buốt
Như tình đã chết giữa đêm thơ
Khép cửa một mùa yêu không trọn
Gối chăn chưa ấm giấc mơ nồng
Thờ thẩn quanh đời nghe trống vắng
Như vừa tiễn biệt sáo sang sông...
(20/10/2010)
(23/10/2010)

Dĩ vãng nhạt nhòa
Cách một con đường, có tình yêu trẻ
Tưởng thật gần mà lại hóa xa xôi
Nếu tin nhắn như lời em thỏ thẻ
Thì gặp nhau cứ như đất và trời
Ở khoảng giữa có mùa vui lẩn khuất
Có đôi khi anh ngơ ngẩn kiếm tìm
Nhưng đâu phải trò chơi cút bắt
Tàn cuộc rồi sao chỉ thấy bóng đêm
Ở khoảng giữa mênh mông, trùng điệp
Là bạt ngàn nuối tiếc, xót xa
Anh là đất, vẫn ngây thơ ngờ nghệch
Ngẫng lên nhìn chỉ thấy bao la
Em là trời, có đôi khi sướt mướt
Phủ xuống đời anh bão tố phong ba
Cách một con đường là tình yêu trẻ
Ngồi giữa hoàng hôn nghe dĩ vãng nhạt nhòa...
(02/12/2011)

Về quê
Có nhớ chăng cánh đồng xưa
Chiều hôm lộng gió tóc dừa bay bay
Diều tôi cao vút tầng mây
Trái tim con trẻ ngất ngây một thời
Vậy mà chưa dứt cuộc chơi
Năm mươi năm vẫn một đời đi rong
Qua phà tóc gió mênh mông
Chợt mơ một cánh diều hồng trên cao
Quê hương - hai tiếng nôn nao...
Tháng mười thoáng chút ngọt ngào mùa xuân!
Kẻ̉ lữ hành
Tôi khóc trong căn phòng khóa trái
Buổi chiều mịt mờ những cuộn mây trôi đi trôi đi bên ngoài ô cửa
sổ
Cơn đói không còn hoành hành như lúc vừa mới chớm
Tiếng động xung quanh đều lạnh lùng khô khốc
Tôi không thể choàng dậy vì nỗi chán chường cứ dìm tôi xuống
Mình đã lang thang từ bao lâu rồi?
Hình như tôi cũng có một mái ấm như bao người khác?
Ai đã cướp mất của tôi hay tôi đã tự mình đánh mất?
Có lẽ cả hai?
Không thể nào!
Tôi có những ước mơ
Nhiều những ước mơ
Thật đơn sơ
Nhưng giờ đây tôi không còn mơ ước nữa
Vì tôi là kẻ lữ hành
Không nhà không cửa
Từ ngày tôi bị cướp đi
Chỉ còn lại sinh mạng của mình
Tôi khóc trong căn phòng khóa trái
Buổi chiều mịt mờ những cuộn mây trôi đi trôi đi...

Nơi anh gặp em
Bất chợt mưa, anh vào
quán cũ
Chiều bâng khuâng ủ rũ hồn thơ
Chỗ ngồi quen như định mệnh không ngờ
Đôi lứa bên nhau như mình ngày sơ ngộ
Anh lẻ bạn, ngồi thu mình một xó
Trãi lòng cùng khúc nhạc du dương
Em ở đâu, kia ảo ảnh thiên đường
Cái nắm tay cũng làm nên hạnh phúc
Chợt tủi thân như tâm hồn côi cút
Em đâu rồi, tình đã tàn phai?!
Nơi anh gặp em mùa xuân đã lạc loài
Thương nhớ quá, tình ơi, dù tuyệt vọng...
(3/11/2011)

Bài thơ của ngày hôm qua
Còn sót lại lẻ loi sợi
nắng
Buổi chiều vàng nhợt nhạt dáng em
Anh băng qua đường ray tĩnh lặng
Mùa xuân đâu, cho anh mãi kiếm tìm
Vẫn nông nỗi, vô tư là thế
Anh hóa niềm đau, len lỏi, âm thầm
Nỗi nhớ ở hai đầu xa cách
Giữa lối mòn vọng mãi dư âm...
Tình
đơn phương
Mưa hoài, buồn quá
Những giọt mưa rả rít
ngoài song cửa
Cái lạnh bao trùm
Nhớ gì không trong sâu
thẳm mịt mùng?
Con hẽm nhỏ sau mưa
thường trơn trợt
Những chiều không có
em
Anh ngồi phía sau nhà
Nhìn mưa bay theo dòng
kênh
Buồn não nuột
Duyên tình tựa khói
sương
Tội nghiệp anh, tình
yêu đơn phương
Suốt đời này vẫn vậy
Trong cô độc hồn thơ
vùng vẫy
Gửi lại cho đời: Có
Một Tình Yêu!...
8/10/2011
Đợi đến mùa xuân
Saigon chiều mưa bỗng nhớ người xa xứ
Những giọt buồn ẩm ướt trái tim côi
Xuân về chưa, mùa xuân đoàn tụ?
Nỗi mong chờ xin được chia đôi!...
5/10/2011
Hỏi người
Buổi tối lang thang
mưa ướt tóc
Anh cô đơn giữa phố
người thưa
Nhớ em ánh mắt vừa
xa khuất
Mùa xuân hoa rụng,
nỗi chia lìa
Bao năm như kẻ biền
biệt xứ
Ngày về canh cánh
giấc mơ xưa
Anh giấu tình yêu
trong ký ức
Để quên năm tháng
lẻ loi buồn
Lối cũ nẽo về sao
xa tắp
Mùa xưa lẩn khuất
giữa vô thường
Đối bóng đêm dài,
yêu hóa hận
Hỏi người: ai cắt
sợi tơ vương?!...
*3/10/2011

Cổ máy thời gian
Lanh quá, chiều buồn
trên gác nhỏ
Tựa như mùa cũ lại
quay về
Yếu đuối dịu hiền như
lá cỏ
Là trái tim anh vẫn
bên lề
Đâu đó chuông nhà thờ
văng vẳng
Nhớ mùa đông ấy giữa
cơn mê
Em đã xa vời như cổ
tích
Lâu đài, bãi cát, giấc
mơ tiên
Cổ máy thời gian anh
quay quắt
Bao giờ cho gặp khúc
tơ duyên
Lạnh quá chiều buồn
trên gác nhỏ
Ngàn năm một đôi mắt
nhung huyền...
*26/9/2011
Tiếc quá những vần thơ
Mùa mưa lạnh, dong xe đường phố cũ
Hẽm sâu buồn ủ rũ dáng người qua
Tôi đi đâu? Hồn như kẻ mất nhà
Nón để sụp đầu, khẩu trang kín mặt
Không giấu được, chính là cặp mắt
Kính cộm dày, thị giác suýt bằng không!
Nhớ có lần người thổ lộ ước mong
Một mái ấm, một anh chồng trẻ, khỏe
(Vòng tay ôm, giọng trầm buồn thỏ thẻ
Nghe mủi lòng nhưng ác độc làm sao!)
Người cố tình đâm thêm những vết đau
Những toan tính lộ dần từng bước một
Em quá vội vàng, vì trái tim lửa đốt
Dục vọng dâng tràn đánh mất lương tri
.........................................................
Mưa lâm râm hẽm dài tù đọng
Như em tự giam mình trong ngục tối đam mê
Xưa yêu em, mang thơ về đánh bóng
Để bây giờ đọc lại thấy ngô nghê!

Những chiều không có em
Những chiều không có em
Trời buồn mưa khắp lối
Con đường xưa giận dỗi
Tích nước thành dòng sông
Thuyền xe anh phiêu bồng
Lắng nỗi buồn ly biệt
Mùa yêu không hối tiếc
Những chiều không có em...

Tin xuân
Từ dạo anh đi nhà vắng chủ
Hẽm buồn lầy lội những ngày mưa
Khuya khoắt em về, khu phố ngủ
Tâm tư trầm uất chút duyên thừa
Anh bên này dòng sông lãng quên
Tin xuân mờ mịt cõi vô thường
Buồn trông mấy chuyến đò xa tắp
Chiều tàn mưa lạnh bến thê lương...

Xa
Saigon phố buồn như mất bạn
Trời mưa chăng? Sao xám cả mây chiều
Trong bối rối ta vòng xe lẩn quẩn
Xa em rồi mới thấm nỗi cô liêu...
Một ngày qua
Góc phố ấy- bóng đêm vội vã
Cà phê nồng nàn, nỗi nhớ mênh mang
Em khuất lấp đường quen mấy ngã
Anh mõi mòn chờ đợi những đêm hoang
Anh yêu giọng hát buồn xa vắng
Em chạnh lòng tơ tưởng những vần thơ
Chiều không em cà phê từng giọt đắng
Lại một ngày qua, thôi hết những tình cờ...

Không đề
Người đã xa xưa, ta
vô tình quên lãng
Vạt nắng chiều tản
mạn gợi hồn thơ
Giữa bình yên một
thoáng nhớ tình cờ
Ta với ngàn xanh,
vết thương lành lặn
Có gì đâu, tình yêu
như biển vắng
Ta bạc đầu theo con
sóng vô tâm
Trong xót xa, niềm
đau như vị mặn
Thuyền em biệt muôn
trùng
Anh tượng đá ngàn
năm!...

Vầng
dương xưa
Thứ bảy tôi hát Lời
buồn thánh
Nỗi nhớ còn lắng đọng trái tim côi
Người đã xa, còn mùa đông ở lại
Vầng dương xưa khuất dạng cuối chân trời...
Mưa
trái mùa
Mưa bất chợt gợi
lòng buồn lạ lẫm
Nhớ đường về hẽm nhỏ đìu hiu
Sao không thể quên đi để sống
Đời bao dung, bè bạn nuông chìu
Cơn mưa lạnh trái mùa tôi sũng ướt
Em cuộn mình chăn ấm tuổi đang yêu...
Vũng Tàu
Xe lăn bánh, vẫy chào tạm biệt
Gió Vũng Tàu mát cả hồn thơ
Anh ngoảnh nhìn ánh mắt buồn tha thiết
Em dõi theo, lắng đọng những tình cờ...

Buồn
Buồn quá, thời gian như chớp mắt
Mùa yêu chưa trọn đã chia lìa
Anh đi trong nắng chiều lịm tắt
Khi về vàng vọt ánh trăng khuya
Buồn quá - người đi, người cúi mặt
Tình yêu - Đổi chác, xót xa lòng
Mấy độ hoa vàng thơm lối cũ
Nhớ người, ta đợi những mùa xuân!...

Đứng trước biển
Tôi có giấc mơ như núi.
Nên thường buồn bả như mây
Một hôm đứng nhìn ra biển
Lòng dịu dàng như cỏ cây
Hiểu ra cuộc đời giản dị
Nên tìm hạnh phúc quanh đây
Giữa đêm ngạt ngào gió biển
Tình như con nước dâng đầy...
Đêm
Căn gác cô đơn chào đón
Những con thiêu thân chập chờn ánh điện
Em về chưa?
Ổ bánh mì còn sót lại của buổi chiều mưa bão
Em về chưa?
Đường xa gió lộng trên cầu
Con hẽm ngoằn ngoèo
Đêm...
Lại buổi tối có cơn mưa rả
rích ngoài ô cửa
Xong một ngày thiếu vắng những dòng tin nhắn
Chờ những giọt đen rơi chuẩn bị cho đêm không ngủ
Tôi dìm cơn sốt bằng viên sủi bọt may mắn còn lại trong ngăn kéo lãng
quên
Hàng xóm im ắng lạ lùng chừng như hiểu ý kẻ cô đơn luôn yêu nỗi âm thầm
tĩnh lặng
Cám ơn cơn giá lạnh sau mưa làm thấm thía nỗi u sầu lãng mạn
Em
về chưa? Phố đêm náo nhiệt
Anh cô đơn quán nhỏ ven đường
Trong tất bật dòng xe, anh biết
Chẳng có người con gái anh thương
Anh hay tự mình cắt sợi tơ vương
Khi
tình đã lụi tàn như ngọn nến
Vì
anh sợ khi thuyền xa bến
Biển
tử thần sẽ dậy sóng phong ba
Em về chưa? Đêm lạnh đường xa
Anh
lặng thầm nghe thời gian cuộn chảy
Khi
nuối tiếc là những gì sâu lắng lại
Chợt
nhận ra đời mình mãi mãi mùa đông!
Phố mưa
Cơn mưa nào bay ngang phố em
Ngày xưa - hai tiếng bỗng nghe thèm
Những phút thiên đường bên hẽm vắng
Đợi chờ, ướt sũng cả đôi tim
Và cơn mưa ấy còn quay quắt
Nỗi nhớ ngày xưa cũng tím lòng
Anh qua lối cũ buồn hiu hắt
Hết rồi, con sáo đã sang sông
Anh về gạn đục, khơi trong
Tình yêu vẫn một sắc hồng chưa phai
Chiều vắng em
Chiều vắng em chợt thênh
thang phố
Mưa lạnh đường về gió thốc từng cơn
Em đã xa xôi như người thiên cổ
Lại thật gần khi tâm não cô đơn
Anh hỏi người: còn buồn nào hơn
Khi tình yêu thoáng chốc thành kỷ niệm
Hay dang dở đẹp như cành hoa tím
Hương dịu dàng theo ta suốt trăm năm?!
|